08:29 ICT Chủ nhật, 24/09/2017 Thiết kế websiteDanh bạ doanh nghiệpViệc lm - Mua bnLin hệ

Trang nhất » Tin Tức » Tin trong nước » Văn hóa

“Bà đồ” xứ Huế

Thứ sáu - 04/01/2013 13:49
Đến với thư pháp bằng con đường khổ luyện gian nan, những nét chữ do “bà đồ” Trần Thị Cúc, chủ nhân cái quán thư pháp nhỏ nằm ven bờ sông Hương thơ mộng có cái tên Tràm Hoa Vàng, thủ bút đều có dấu ấn, mang một phong cách riêng, không giống ai. Điều đáng trọng là bộ môn nghệ thuật thư pháp xưa nay là địa hạt chủ yếu các “ông đồ”, vì vậy, việc một “nữ nhi thường tình” đến với nghề thư pháp như bà Cúc thật là hiếm có...

Bà đồ Trần Thị Cúc đang “thả hồn” trên giấy. 

Tranh chữ

Bà Cúc khẽ nghiêng người trên tấm giấy trải rộng giữa bàn, xòe tay lướt bút qua nghiên mực. Ngọn bút lông trên tay rung lên, từng nét đầu tằm đuôi nhạn thanh thoát chảy. Chữ của bà cuốn hút như có ma lực, khiến người xem cứ cắm mắt vào bức thư pháp không dứt ra được.

Dù kiến thức Hán văn hầu như là con số không tròn trĩnh, nhưng tôi, một lữ khách lang thang nơi xứ Huế mộng mơ, một chiều cuối năm đã bị thuyết phục hoàn toàn vì cái đẹp của nghệ thuật thư pháp. Sự tài hoa, lão luyện trong thể hiện thư họa của “bà đồ” xứ Huế thật là hiếm thấy.

Trong những bức thư pháp mà bà là “chủ bút”, từng chữ mềm mại nối nhau tự nhiên, khoát hoạt như mây trôi nước chảy, như vệt bay của cánh hạc vào khoảng trời mênh mông vô định; đôi khi như không phải là dòng chữ nữa, mà là dòng chảy của con suối, con sông, có lúc ào ào mạnh mẽ, có lúc êm đềm nhu thuận. Nét mờ, nét mạnh, nét tòe, nét xước tuôn chảy tự do nhưng lại hợp lý như không thể khác hơn được. Ý tứ của từng câu thơ, bài thơ không chỉ được thể hiện qua hệ thống ký hiệu của ngôn từ mà còn được biểu hiện tinh tế qua nghệ thuật viết chữ cao diệu. Và dù phóng khoáng lãng tử tưởng chừng như không thể dừng lại, thì chữ của bà vẫn tuân theo những yêu cầu nghiêm ngặt về phương diện thể hiện thư pháp, tính cân đối, bố cục hài hòa giữa các mảng chữ, sự tương xứng giữa chính văn và lạc khoản...

Trong thư quán Tràm Hoa Vàng ven dòng Hương Giang hiền hòa lặng chảy như một dải lụa mềm, bà Cúc tâm sự với tôi bằng thứ giọng “rặt Huế”. Bà bảo, xin chữ ngày xuân là một mỹ tục có từ bao đời của người Việt Nam... Đặc biệt là ba ngày Tết Nguyên đán, xin được chữ đẹp, có nhiều ý nghĩa cũng là sự cầu xin phúc lộc, bình an cho gia đình. Trong vài năm trở lại đây, mỹ tục này được hồi sinh sau nhiều năm “Giấy đỏ buồn không thắm, mực đọng trong nghiên sầu”. Theo bà, không còn bó gọn trong những ngày Tết dân tộc, các cuộc triển lãm thư pháp của Câu lạc bộ thư pháp Huế tổ chức đã mang lại nét riêng trong sinh hoạt văn hóa của Huế, thành phố của lễ hội festival. “Với những người có thành ý, có được một bức thư pháp với nội dung theo ý mình là niềm vui, là hạnh phúc. Nó không chỉ là những con chữ vô hồn, mà là “tranh chữ”. Ngắm “tranh chữ” đẹp và cao sang, xem đó như một phương tiện để hàm dưỡng nhân cách...”. Bà Cúc nhấn mạnh.

“Tĩnh tắc sinh minh”

“Tại sao thư pháp lại có thể tạo cảm xúc thanh cao cho người thưởng thức đến vậy?...”. Tôi đánh bạo hỏi bà Cúc sau khi được chiêm ngưỡng hai câu thơ về xứ Huế: “Dạ thưa xứ Huế bây giờ/ Vẫn còn núi Ngự bên bờ sông Hương” được bà “lẩy” trên tấm giấy. Giọng bà trả lời thật nhẹ nhàng nhưng đầy hàm ý: “Những con chữ được thoát ra từ một cái tâm không xao động. Các cụ xưa đã tổng kết: Tĩnh tắc sinh minh, nghĩa là có tĩnh thì mới sáng được...”. Theo bà Cúc, viết thư pháp phải có tính kiên nhẫn và hơn hết là lòng đam mê, bởi viết cho đẹp, viết cho có hồn đã khó, việc làm nét chữ thư pháp luôn sáng tạo càng khó hơn. Nét bút thư pháp cũng thể hiện tính cách, tâm hồn của người cầm bút.

Hơn 20 năm theo nghề, để có thể viết nên những bức thư pháp làm thỏa mãn người xem, bà Cúc đã mất tới 4 năm để hoàn thiện kĩ thuật pha mực, sao cho dưới nắng, mực không phai, dưới mưa, mực không nhòe. Có lẽ vì cảm mến, nể phục sự cẩn trọng, chỉn chu ấy của người viết nên không chỉ người dân Huế, mà ngay cả khách du lịch gần xa cũng tìm đến với thư quán Tràm Hoa Vàng mỗi lúc một đông. Họ đến với thư quán không phải chỉ để tìm kiếm những món quà ý nghĩa làm kỉ niệm, mà còn để “thưởng” một nét tinh hoa nghệ thuật trong cách viết thư pháp Việt.

Kể từ khi gia nhập làng thư pháp cho đến giờ, đã bao biến cố, đổi thay trong gần một đời người, duy chỉ có cái tên gọi của thư quán Tràm Hoa Vàng là không thay đổi. Từ một “bà đồ” viết thư pháp nghiệp dư, đến nay, bà Cúc đã là thành viên của Câu lạc bộ thư pháp Huế từ năm 2005, có mặt tại nhiều lễ hội thư pháp lớn nhỏ, như một cơ duyên tiền định. Tâm sự về niềm đam mê mình, bà chia sẻ rằng, chính thư pháp Việt là điểm tựa trước những vui buồn của cuộc sống. Muốn có chữ đẹp, người viết trước hết phải có một không gian tĩnh lặng đạt đến độ thiền...

“Đam mê thư pháp như vậy, cái nghiệp “tranh chữ” có ảnh hưởng đến cuộc sống gia đình của bà không?”. Tôi lại đánh bạo hỏi “bà đồ” Trần Thị Cúc. Không trả lời thẳng vào câu hỏi, khẽ khàng trong ánh mắt xa xăm, bà tâm sự, đại ý, bà rất thích câu nhạc Trịnh: “Người về soi bóng mình, giữa tường trắng lặng câm...”. Hai câu hát đó đã ám vào đời bà, để rồi, bà đã đánh đổi nhiều thứ để giữ lấy tình yêu với thư pháp Việt...

 
Hoàng Phương (Báo Biên Phòng)
Hãy share nếu bạn thấy thích, cám ơn!
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thành viên

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 36


Hôm nayHôm nay : 872

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 83574

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 3411864

Custom Search

Hotels in Huecity

 check out this page for a dependable seller that will give you the acim video you're looking for quickly and easily. | Create a professional website with the free website builder from KixGO | If you are not interested in luggage storage service , then you have already missed a lot. | join us for the best martial arts singapore | For more gotherecheaply consult the experts at gotherecheaply